Điều kiện kinh doanh thu mua phế liệu như thế nào

07:44 ngày 21/5/18 trong  Đại lý thu mua phế liệu

Nghề thu mua phế liệu là một ngành nghề đã được công nhận, đặc thù của ngành nghề này là nghề dạy nghề là chủ yếu, thường những chủ vựa lớn ngày nay cũng đều từ những gánh ve chai nhỏ, hoặc họ nối nghiệp từ những người thân.

Việc học nghề thu mua phế liệu (hiểu biết mặt hàng, định giá phế liệu… ) không phải trong một vài ngày hoặc một vài tháng mà cả năm. ( phelieulinhanh.com/san-pham/thu-mua-dong-phe-lieu-gia-cao-128.html ) . Phế liệu là hàng hóa rất đa dạng, đa dạng về hình thức, mẫu mã và giá trị.

Giấy phép đăng kí kinh doanh

Về giấy phép kinh doanh bạn phải đăng kí đúng nơi có thẩm quyền về lĩnh vực mà bạn kinh doanh.

– Bản sao hợp lệ Thẻ căn cước công dân hoặc Chứng minh nhân dân hoặc Hộ chiếu còn hiệu lực của các cá nhân tham gia hộ kinh doanh hoặc người đại diện hộ gia đình và bản sao hợp lệ biên bản họp nhóm cá nhân về việc thành lập hộ kinh doanh đối với trường hợp hộ kinh doanh do một nhóm cá nhân thành lập.

Giấy phép điều kiện môi trường

Về giấy phép điều kiện môi trường bạn cũng phải đăng kí tại nơi có thẩm quyền, chẳng hạn như cơ quan chức năng bộ môi trường, liên hệ họ để được tư vấn thông tin tốt nhất.

Những vất vã và rủi ro của nghề thu mua phế liệu

Vì mưu sinh, những người làm nghề thu mua phế liệu phải nhọc nhằn vất vả sớm hôm, tích góp từng đồng để trang trải cuộc sống.

Vất vã từng ngày

Có ít đồ dùng không sử dụng, tôi chờ người thu mua phế liệu qua để bán.

Tôi bèn gọi bà vào.Hỏi chuyện mới biết, trước đây, những người thu mua phế liệu thường vừa đạp xe vừa rao, nhưng nay, thấy ai có vẻ muốn bán phế liệu hoặc đang dọn dẹp nhà cửa thì họ mời chào.

Vừa lấy giấy lộn ra bán, tôi vừa tìm hiểu về cuộc sống của người phụ nữ này.Ban đầu, bà làm thuê, vất vả mà tiền kiếm được không là bao.Đến nay, bà đã có thâm niên 15 năm trong nghề.Những đường hẻm, ngõ phố ở Thành phố, bà thuộc như lòng bàn tay.Theo lời của bà, nghề này lắm nỗi gian truân.“Nhiều lúc cũng thấy tủi, vì nhiều người nhìn chúng tôi với ánh mắt e dè, nhất là mấy nhà giàu có, khi bán mấy đồ phế liệu, họ có vẻ kỳ thị, sợ đứng gần chúng tôi… Ngoài mua được của các hộ gia đình thì chúng tôi phải xin phép vào các công ty, xí nghiệp, bệnh viện để thu mua rác thải, hoặc lên bãi rác để nhặt”.

Họ vác những cái bao nặng xuống xe, mang vào cân, nhận tiền rồi vội vã đi tiếp.Vừa thoăn thoắt xếp hàng xuống xe, một chị ve chai nọ cho biét: Gia đình tôi chỉ có mấy sào ruộng, những ngày nông nhàn, tôi tranh thủ đi thu mua đồng nát về bán.Nghề phụ nhưng là thu nhập chính của gia đình.Cần mẫn, nhọc nhằn nhưng nghèo vẫn hoàn nghèo.

Có ít đồ dùng không sử dụng, tôi chờ người thu mua phế liệu qua để bán.Nghe ngóng mấy hôm không thấy ai rao “Ai nhôm đồng sắt vụn, bàn là xe đạp hỏng, giấy lộn bán đây” như mọi khi, tôi phải chờ một lúc ngoài cửa mới thấy một phụ nữ dáng người thấp bé, nước da rám nắng đen sạm, chừng hơn 50 tuổi đạp xe đi qua, trên xe có khá nhiều phế liệu được chằng buộc cẩn thận.Tôi bèn gọi bà vào.Hỏi chuyện mới biết, trước đây, những người thu mua phế liệu thường vừa đạp xe vừa rao, nhưng nay, thấy ai có vẻ muốn bán phế liệu hoặc đang dọn dẹp nhà cửa thì họ mời chào.